Nhạc thính phòng khác gì so với âm nhạc giao hưởng?

Rate this post

Nhạc thính phòng khác gì so với âm nhạc giao hưởng? Những điểm nổi bật nào của các thể loại nhạc thính phòng nói riêng và các thể loại âm nhạc khác nói chung hãy cùng tìm hiểu rõ với chúng tôi nhé!

Nhạc thính phòng khác gì so với âm nhạc giao hưởng?

Đặc điểm của dòng nhạc giao hưởng

Nhạc Giao Hưởng được trình diễn bởi nguyên một ban nhạc lớn, có thể có đến hàng trăm các nhạc sĩ, và một, hai ca sĩ opera, có giọng ca tuyệt vời làm thay đổi không khí của những bản nhạc trình diễn toàn bằng nhạc cụ. Nhạc giao hưởng chính là sự phối hợp của rất nhiều nhạc cụ khác nhau nó có cả sáo (flute), bassoon (kèn thẳng có miệng thổi ở ngang hông), obo (kèn thổi vào đầu qua một ống nhỏ), clarinet (kèn), triangle (thanh cồng hình tam giác), và đôi khi còn có trống nữa. Hiện nay, còn mandolin, đàn guitar, và nhiều cây đàn “Keyboard” gồm hàng trăm các loại âm thanh khác nhau.

hoa-nhac-thinh-phong

Dạ vũ

Cùng với sự phát triển của văn mình, người ta chế thêm nhiều điệu mới như Agogo, và gần đây, điệu nhẩy Gangnam Style đã làm cho thế giới trẻ gần như điên lên, nhẩy loạn. Dạ Vũ (Ball, Dancing) chính là hình thức khiêu vũ trong âm thanh của những giòng nhạc mới (Modern Music) gồm các thể điệu nhất định, Slow, Rumba, Cha cha cha, Tango, Slow Surf, Surf, Twist, Rock, Bolero, Valse, Boston, Bebop, và Fox Strot…

Nhạc thính phòng

Về tư tưởng chủ đạo của các bản nhạc hồi đó, tất nhiên đó chỉ là sự Lãng Mạn (romantic), rền rĩ, trầm lắng, khóc than, say đắm, và yêu đương mê muội.. Cho đến thời cận đại, thì sau khi nhạc Jazz ra đời, rồi biến thể thành Rock, rồi tiếp theo đó là Rock and Roll, Swing, Twist, Pop, Bebop.. Nhạc Jazz cũng không đứng vững ở thể điệu “Blue” nữa, mà nó trở thành “Modern Jazz” và “Instrumental Jazz” với kim khí nhiều hơn, nghe chát chúa hơn, dậm dựt hơn.

Nhạc thính phòng, trước cuối thế kỷ 19, chỉ bao gồm những đàn giây (Strings) như Violon, Cello, Viola, Harp (Đàn thời La Mã) và Piano. Sau này được thêm vào đàn Guitar, Banjo, Double Bass, và Mandolin.

Dần dần theo thời gian chế thêm các loại nhạc cụ bằng các hộp lon, bịt miệng làm trống. Rồi, vì được sự chú ý của nhiều người lắng nghe, nên lúc này các nhạc sĩ nô lệ này mới mượn đàn Mandolin và Trambolin (trống tay) của người da trắng mà chơi phụ. Không ngờ rằng tài nghệ của những người dan đen từ đó phát triển nhanh không tả được. Hình như Thượng Đế bù trừ vì thế mà đã cho họ có khả năng chơi đàn tuyệt diệu. Từ Guitar, sang Piano, sang kèn Trompet, Clarinet, rồi sang tới Trombone, những người da đen đều đã khiến cho cả thế giới kinh ngạc với tài nghệ của họ. Một trong những nhân tài của nhạc Jazz mà có lẽ cả thế giới đều ngưỡng mộ đó chính là Louis Amstrong, và sau đó là Mile Davis, và John Coltrane…

Dòng nhạc Jazz, khởi thủy, đây chỉ đơn thuần là những tiếng keey đứt giọng của những người nô lệ. Họ đứng giữa đường, trên tầu thủy, ngửa mặt lên trời, than khóc như đưa đám ma. Rồi vì muốn có thêm sự phối hợp của một âm thanh khác, khi mà tiếng kêu đó bắt đầu bị ngưng động, lúc này những người nô lệ da đen mới lấy những khúc xương súc vật mà đập vào nhau cạch cạch..

Để nghe thêm các bài hát khác hãy truy cập vào trang của chúng tôi tại Nguyễn Đức Music Production Nhé!

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *